Thạch Mạn Vũ nhìn bộ dạng đầy vẻ nắm chắc của Long Đào, trong lòng tuy không tin lắm, ngoài mặt vẫn mỉm cười động viên. Nói cho cùng, trò chơi này cũng chỉ là chút mua bán vàng bạc của phàm nhân, cứ để hắn tùy ý giày vò vậy. Dù sao có một câu của Long Đào nàng lại rất tán đồng, cùng lắm cũng chỉ kiếm được chút tiền tiêu vặt.
“Được rồi, thấy ngươi còn chủ động chừa lại ba thành năm cho tông môn, ta cũng chẳng nói gì nữa. À đúng rồi... chừa cho ta... hai bộ gì mà bản hào hoa ấy, hai tiểu gia hỏa trong nhà cứ nằng nặc đòi cho bằng được.”
“Ta đã chừa sẵn cho ngài rồi, sẽ tìm người đích thân đưa tới.”
Hai tiểu gia hỏa trong lời Thạch Mạn Vũ chính là cặp song sinh đời này của Thạch gia. Xét theo bối phận, đó là hàng huyền tôn cách nàng mấy trăm năm. Long Đào cũng từng gặp vài lần, là hai tiểu nam hài vô cùng hiếu động. Nhưng dù sao cũng xuất thân từ thế gia tu tiên, không phải loại hài tử hư hỏng, vô lễ mất dạy. Hơn nữa cả hai đều có linh căn, là bảo bối vàng ngọc mà gia tộc các nàng đang dốc sức bồi dưỡng.




